• Trang trí: Pháp lang màu “mãn hội” (珐琅彩满绘)
Phù Dung Châu (芙蓉珠) lấy “phù dung” làm ý tượng chủ đạo. Trong văn hóa truyền thống Trung Hoa, “phù dung” thường được dùng để ví mỹ nhân; sự sạch trong, thanh thuần gợi hình ảnh “xuất thủy phù dung” (出水芙蓉). Tác phẩm mượn nét thanh lệ của phù dung, phối với độ viên mãn của “châu” — qua thủ pháp trừu tượng và phóng đại — để nghệ nhân Diêu Linh Hương nhào nặn thành một dáng ấm vừa mềm mại vừa có điểm nhấn.
Khí hình được mô tả “dẹt mà không bẹp”, dáng viền đầy đặn; cảm giác “châu viên ngọc nhuận”, như phù dung đang độ khai nở. Việc đưa yếu tố trúc vào tạo hình làm tăng vẻ tuấn dật, khiến toàn khí gợi hình một thiếu nữ trẻ bước ra từ rừng trúc: thanh tân tự nhiên, đáng yêu mộc mạc. Ý vị “châu” còn được gợi bằng liên tưởng tiếng cười trong trẻo như chuỗi ngọc; sắc ửng đỏ e lệ như gò má thiếu nữ; dung nhan như đóa hoa nở rộ; và như tiếng thì thầm lách tách nơi ngọn trúc — tạo nên một tổng thể rực rỡ mà tự nhiên, càng ngắm càng dễ sinh tâm yêu thích.
Điểm nhấn trang trí nằm ở lớp pháp lang màu vẽ kín thân, được giới thiệu là do đỉnh cấp đại sư Cảnh Đức Trấn đảm nhiệm. Đồ án pháp lang mang ý cát tường: tượng trưng cho hạnh phúc như ý, vận may liên tục. Vì vậy, Phù Dung Châu được định vị như một tác phẩm “cao cấp” cho cả tự dụng lẫn sưu tầm.






